♦️ Cô Vợ Nhỏ Bé Của Thiếu Gia Ác Ma
Bạn đang đọc truyện tranh Cô Vợ Nhỏ Bé Của Thiếu Gia Ác Ma chap 27 full đủ bộ, tải nhanh, không quảng cáo tại NhatTruyenZ.
Nguồn: SSTruyen.COM. Tác giả Khuyết Danh - Rơi lầu bỏ mình, cô không tan thành mây khói, mà lại tỉnh dậy, trở thành một phu nhân Tổng giám đốc nổi tiếng. Tưởng chừng sẽ được sung sướиɠ nhưng xã hội thượng lưu này thật phiền toái. Đó là hoàn cảnh của Bạch Ngưng
Cô vợ nhỏ bé của thiếu gia ác ma | Chapter 2727丨đọc miễn phí, rất nhiều truyện tranh đọc online, ngôn tình hấp dẫn thú vị đều có trên Mê đọc truyện Cô vợ nhỏ bé của thiếu gia ác ma - Chapter 27 - truyện tranh mới nhất.medoctruyen - Ngôn Tình
Cho đến khi.. Mộc Nhiên không thể chịu được nữa, người cô đã đầy vết thương, máu đã thấm xuống drap giường anh mới nhẹ tay lại. Quản gia lúc này tìm được chìa khóa phòng mới có thể đi vào:"Thiếu gia, thiếu gia, dừng tay đi, đừng đánh nữa, cô ấy sẽ chết thật
WCqK. Mộc Nhiên được đưa về khách sạn, cô về phòng của mình, vừa rồi có uống một ly rượu khiến cho cô bị choáng váng đầu óc kèm theo chứng đau đầu tái phát. Mộc Nhiên lấy một viên thuốc ra, uống rồi lên giường nằm mắt nhìn lên trên trần nhà, vừa rồi cô vẫn chưa thấy được anh, không biết anh bây giờ thế nào rồi? Cả Diệp Mộc Vân nữa, sau khi hại cô xong cô ta sống có tốt không? Từ từ Mộc Nhiên chìm vào giấc thự của Hàn Thiên Lãnh, anh đã say mèm được Hắc Bạch Lam đưa "Hắc thiếu gia." Người giúp việc chào Bạch Lam đỡ anh lên phòng, kể từ khi Mộc Nhiên đi, anh dọn qua phòng cô ở, những đồ đạc bị anh đập phá thì đã được dọn dẹp sạch sẽ, còn một số thứ còn nguyên thì được anh giữ "Giúp thiếu gia mấy người một chút, hắn uống nhiều rượu quá." Hắc Bạch Lam nói rồi ra giúp việc tháo đôi giày ra giúp anh, rồi lau sơ mặt, một người khác mang canh giải rượu lên cho "Mộc Nhiên, em rốt cuộc cũng đã trở về." Anh nói trong men rượu. Ba năm qua chưa một đêm nào anh nằm ngủ là không mơ đến cô và gọi tên năm qua anh đã tự giày vò chính bản thân mình, nhưng làm bao nhiêu anh thấy cũng không đủ, anh mỗi ngày ăn rất ít nhưng lại uống rất nhiều rượu, bây giờ anh đã bị đau dạ dày và căn bệnh này đang có chuyển biến khóe mắt anh một giọt nước mắt rơi xuống, xin lỗi, xin lỗi vì tất cả anh làm với hôm sau.....Thành phố vẫn chìm trong cơn mưa rả rích, Mộc Nhiên dậy rồi vào phòng tắm vệ sính cá nhân. Thay đồ xong cô đi ra ngoài."Tít...tít...tít.." Lý Thiên Vỹ gọi đến. Mộc Nhiên nhấc "Em nghe đây." Cô mỉm cười Thiên Vỹ bên kia đang ngắm nhìn hình ảnh của cô"Bên đó thế nào? Ổn cả chứ?"- "Tất nhiên là ổn rồi, chỉ là bên đây lạnh quá."Lý Thiên Vỹ cau mày"Em nhớ mặc thêm áo ấm, chăm sóc tốt cho bản thân mình."- "Em biết rồi." Mộc Nhiên người nói chuyện một lúc rồi tắt máy, thư kí Lâm theo lệnh của cô mua cho cô một bó hoa và một chai rượu vang năm 1882. Diệp gia....Một chiếc Ferrari đỗ lại, Mộc Nhiên một thân váy bó sát màu đỏ trông vô cùng quyến rũ bước vào. Nơi này vẫn vậy, không có gì thay đổi. Cô tháo chiếc kính đen rồi bỏ vào túi "Diệp...Diệp tiểu thư?" Một người làm thấy cô thì vô cùng ngạc Nhiên mỉm cười"Chào bác."Nói rồi cô bước đi vào trong, ông bà Diệp đều đang ngồi ở phòng khách. - "Cha, mẹ. Đã lâu không gặp hai người." Cô cúi đầu chào ông bà bà Diệp bất ngờ"Mộc Nhiên?"- "Cha mẹ vẫn khỏe chứ?" Cô Diệp Nói"Mộc Nhiên, con đi đâu bao nhiêu năm, ta rất lo cho con." Vừa nói bà vừa định ôm lấy Nhiên lùi về sau, cô nhìn xung quanh"Chị đâu rồi ạ?"- "Nói ra thật buồn phiền, chị con ba năm nay luôn ở chỗ Thiên Lãnh, chưa một lần nào quay về thăm chúng ta." Mẹ Diệp nghe đến Mộc Vân thì ánh mặt cụp xuống. Hàng lông mày thanh tú của cô nhíu nhẹ lại, hóa ra hai người họ vẫn đang sống cùng nhau rất hạnh phúc, thật tốt, cô có thể một lần trả thù cả tại sao cô ta lại không trở về nhà?Nhưng tim cô không hiểu sao lại nhói như thế?Cô nhìn người mẹ giả tạo của mình"Con có món quà biếu người."Thư kí Lâm mang bó hoa lên đưa bà, bà vui vẻ nhận lấy. Ông Diệp nhìn cô"Giờ mới nhớ đến chúng ta sao? Bao nhiêu năm nay sống như thế nào?".- "Thật nhờ ơn trời đất, con nghĩ cuộc sống của con so với lúc ở Diệp gia, tốt hơn cả trăm lần, vạn lần." Mộc Nhiên nhẹ nhàng nói. Ông bà Diệp áy náy, Mộc Nhiên nhìn thư kí Lâm, anh ta hiểu ý liền đưa chai rượu về phía ông"Con cũng có món quà biếu cha."Nói rồi cô cúi đầu xin phép ra về. - "Cha mẹ,con đi đây, chào hai người".Về lại nhà của mình nhưng chỉ đứng ở cửa, ngay cả ghế cũng không ngồi. Cô cười lạnh, từng người từng người một cô sẽ trả hết cho họ những gì năm xưa cô đã chịu đựng. Mẹ Diệp thấy trong bó hoa có một cái phong bì, bà lấy ra "Là tiền, nhiều tiền quá." Bà vừa cầm xấp tiền vừa ông bà khó hiểu nhìn nhau, tại sao nó lại có nhiều tiền như vậy?- "Diệp tổng, giờ chúng ta đi đâu đây?"Mộc Nhiên dựa đầu vào ghế"Không phải anh nói hôm nay tôi có cuộc hẹn sao?"- "Nhưng trước nay ít khi cô đồng ý gặp mặt?".Mộc Nhiên cười"Cái gì rồi cũng sẽ thay đổi". Thư kí Lâm gật đầu rồi lái xe đến nhà hàng Thịnh Thế, cô bước xuống xe đi trước, theo sau là thư kí Lâm đang ôm tập tài "Xin lỗi đã để anh đợi lâu." Cô nhìn người đàn ông trước mặt ta nhìn cô đầy thèm muốn"Không sao, không sao, ưu tiên phụ nữ, tôi ngồi chờ bao lâu cũng được."Mộc Nhiên mỉm cười rồi ngồi xuống, cô cầm lấy một văn kiên từ thư kí Lâm"Thật xin lỗi, tôi có việc bận nên chúng ta vào vấn đề chính luôn nhé."Hắn ta tiếc nuối"Chúng ta không thể ăn cơm trước sao?"Mộc Nhiên mỉm cười, lắc đầu, cô đưa văn kiện về phía hắn. Hắn cầm lấy rồi đọc sơ qua một "Làm ăn như Diệp tổng đây thật làm cho tôi hứng khởi." Mộc Nhiên mỉm cười"Hiện tại như vậy đã, đợi ngày mai tôi đến công ty anh chúng ta sẽ chính thức kí hợp đồng."- "Được." Hắn ta bên ngoài, Hàn Thiên Lãnh cùng thư kí Hoàng bước vào. Mộc Nhiên thấy anh liền đứng dậy. - "Tôi xin phép đi trước". Cô chọn một lối đi để anh nhìn thấy xa, Hàn Thiên Lãnh thấy bóng lưng của Mộc Nhiên liền chạy "Mộc Nhiên, Mộc Nhiên."Nhưng cô đã ra ngoài và bước lên xe, Hàn Thiên Lãnh chạy theo chiếc xe của cô"Mộc Nhiên, Mộc Nhiên..."Cô ngồi trong xe nhìn hình ảnh của anh xa dần từ gương chiếu hậu mà tim thắt lại, tại sao anh lại có phản ứng như vậy khi gặp cô, như thể anh đang áy náy và ân hận đối với cô "Diệp tổng, đó là Hàn tổng của tập đoàn Thịnh Hồng, cô quen anh ấy sao?"Mộc Nhiên cười, không những quen mà còn có thù hận với nhau nữa"Không có, chắc anh ta nhận nhầm người thôi."Hàn Thiên Lãnh thất vọng quay lại nhà hàng, rõ ràng đó là cô nhưng tại sao cô lại cố tình trốn tránh anh. Hay cô vẫn còn giận anh? Không, có lẽ không phải là giận mà là cô hận anh. ****Chuyện ngược lại nam chính là chắc chắn rồi nhé, mình sẽ làm như vậy. Nhưng có một số bạn có ý kiến là cho nữ chính và nam phụ thành đôi, làm ta rất rối não. Ban đầu là tui quyết định HE, nhưng vì truyện này viết ra để phục vụ các nàng nên ta hỏi ý kiến các nàng. Nữ chính × nam chính hay nữ chính × nam phụ?
Mộc Nhiên ăn sáng xong giúp mọi người dọn dẹp rồi đi lên phòng Thiên lãnh gọi cho thư kí Hoàng"Cô ấy thế nào rồi? Đã tìm được chưa?"- "Hàn tổng, Diệp tiểu thư có giấy tờ xuất cảnh sang Pháp, nhưng lại không có người bên đó, hiện tại không biết cô ấy đang ở đâu." Anh lạnh giọng"Tôi không muốn nuôi một lũ ăn hại." Anh nói rồi lạnh lùng cúp Nhiên nhìn căn biệt thự này một lượt, nơi đây rất lớn và sang trọng, mọi thứ đều là vật liệu đắt tiền. Cô cảm thấy chị mình thật may mắn, bởi vì tìm được một người đàn ông giàu có và yêu chị mình đến vậy. Đặc biệt anh là người sống rất tình cảm, vì năm đó cô đã thấy anh khóc bên cạnh mộ cha mẹ có việc gì làm cô chỉ biết ra vườn ngồi nhìn những chú chim bay lượn trên bầu trời, cô quả thật là một con người cô đơn, đến chim nó cũng có bạn, còn cô, cô không có gì hết. Từ nhỏ đã thiếu thốn tình cảm cha mẹ, bạn bè thân thiết chẳng có một gia từ phía sau nhìn cô, bà thấy cô là một người thật sự yếu đuối và hiền lành, tại sao thiếu gia lại đối xử với cô như tối, Mộc Nhiên ăn tối xong lên phòng tắm rửa, lúc cô ra khỏi phòng tắm đã thấy anh đứng ngay cửa phòng mình. - "Anh...sao anh lại ở đây?"Hàn Thiên Lãnh khóa cửa lại, cười khinh miệt"Còn giả vờ thuần khiết, tôi đang giúp cô kiếm tiền."- "Không, tôi không cần tiền nữa, anh đi ra ngoài." Mộc Nhiên thu mình lại trong góc tường. Người đàn ông trước mặt thực sự nguy hiểm, âu phục chỉnh tề, trên người vương chút mùi rượu vang, ánh mắt lạnh lẽo, mái tóc hơi Thiên Lãnh không để ý đến sự chống đối của cô, anh vác cô lên vai ném mạnh lên giường "A..không.." Mộc Nhiên lùi về phía giường. Hàn Thiên Lãnh cởi chiếc cravat trên cổ mình ra rồi kéo cô về phía Nhiên giãy giụa"Không..xin anh, tôi không cần tiền nữa..."Anh cười lạnh rồi nắm chặt hai tay cô lên đỉnh đầu, anh lấy chiếc cravat cột chặt tay cô "Không....đừng mà...tôi xin anh.." Hai chân cô cố giãy không thèm nghe cô van xin, tiếp tục lấy chiếc thắt lưng buộc một bên chân cô vào chân giường. Tư thế của cô lúc này rất nhục nhã, Mộc Nhiên khóc lóc van xin anh"Tôi xin anh...tha cho tôi...""Bốp" Anh giơ tay tát vào mặt cô"Câm miệng, cô câm miệng lại cho tôi, đừng để tôi nghe thấy giọng nói này của cô."Mộc Nhiên nước mắt giàn giụa, lắc đầu yếu ớt. Anh cởi chiếc áo của mình ra, tiếp theo là chiếc quần dài"Muốn tiền phải không? Tôi sẽ cho cô tiền.""Roẹt" Anh xé chiếc áo ngủ trên người cô ra, một cơ thể mềm mại, hấp dẫn hiện ra trước mắt "Không...đừng..xin anh.." Cô yếu ớt cầu chân đều bị trói chặt lại, Hàn Thiên Lãnh xé hết đồ lót của cô ra. Mộc Nhiên hoảng sợ khép chân lại nhưng hai chân cô đã bị anh buộc lại ở hai góc giường, làm sao có thể khép lại cúi xuống hôn lên môi cô, cắn mút cánh môi của Mộc Nhiên nức nở nói"Anh rõ ràng không yêu chị tôi, nếu yêu chị tôi anh đã không làm như vậy."- "Tôi yêu chị cô, tôi đang trả thù giúp chị cô, đừng khích tôi, người đau nhất vẫn sẽ là cô."Anh cắn mạnh lên ngực cô. Mộc Nhiên đau đớn cau chặt mày đưa một ngón tay vào hoa huy*t của cô, nơi đây chưa ai chạm vào, hang động còn rất nhỏ, anh thích thú đưa thêm một ngón tay "Làm ơn...Xin anh..dừng lại..." Cô khóc lóc nói, nơi đó đau ghé sát vào tai cô nói"Cô cũng sạch sẽ hơn tôi nghĩ."Anh đẩy nhanh tốc độ ngón tay hơn, một ít nước nhờn đã tiết "Còn giả bộ, nhìn xem cơ thể cô phản ứng thế nào, đúng là không biết xấu hổ."hoa huy*t kẹp chặt ngón tay anh, da đầu anh căng cứng, phía dưới đã kêu gào muốn anh giải thoát. Hàn Thiên Lãnh cởi chiếc quần lót, vật nam tính to lớn hiện ra trước mắt Nhiên lắc đầu"Xin anh..dừng lại..anh muốn gì tôi cũng sẽ nghe.."- "Tôi muốn cô." Anh nói rồi thúc mạnh thứ to lớn ấy vào bên trong màng mỏng bên trong bị vật to lớn phá hủy khiến cho cô co rúm người lại, Mộc Nhiên đau đớn khóc lóc"Xin anh...ra ngoài..đau quá..huhu.."Anh vẫn điên cuồng ra vào bên trong hoa huy*t khép chặt của cô, lần đầu tiên không có một màn dạo đầu nào khiến cho cô đau đến ngất đi tỉnh lại, nhưng anh vẫn không quan tâm, chỉ biết khi ở bên trong cô rất ấm và "Kẹp chặt như vậy mà cứ bắt tôi ra ngoài sao?" Anh nói. Mộc Nhiên cắn chắt cánh môi mình để ngăn tiếng rên rỉ do chính mình phát ra. - "Ư... "Đến gần sáng, anh mới buông tha cho cô, đẩy nhanh tốc độ rồi đưa dòng chất lỏng màu trắng đục vào bên trong Nhiên đã khóc đến sưng mắt, giọng cũng khàn đi, cô chẳng còn sức lực nào mà cầu xin anh nữa, phía dưới đau quá, như thể thân xác này không phải của cô nữa Thiên Lãnh bước vào phòng tắm, tắm rửa sạch sẽ rồi ra ngoài, trên người anh chỉ quấn một chiếc khăn che đi vật nam tính kia. Anh về phòng lấy một lọ thuốc rồi đi đến phòng cô, Mộc Nhiên còn đang mệt mỏi nằm im trên giường, anh cởi trói cho cô rồi kéo tóc cô ngồi "A.." Cô đau đớn khi thân người động mở lọ thuốc ra rồi đỏ vào miệng cô, cằm bị bóp chặt khiến cho Mộc Nhiên phải nuốt hết số thuốc đó. Đây là thuốc tránh thai, có tác dụng phụ rất cao, nếu sử dụng nhiều có thể dẫn đến vô cười lạnh rồi ném cho cô một xấp tiền, anh buông một câu"Số tiền này là của cô, tôi rất vui khi dùng tiền để sỉ nhục cô."
Mangatoon có thể xem miễn phí truyện tranh nhật 34 Một người vô duyên vô cớ rơi vòng bàn tay của ác quỷ, từ đó bắt đầu cuộc sống địa ngục. nhưng ma quỷ, cũng có tim... Điều khoản dịch vụ trên Internet là một chức năng cung cấp cho bạn các dịch vụ tìm kiếm truyện tranh. Chúng tôi sắp xếp các trang web cung cấp dịch vụ truyện tranh để bạn có thể nhanh chóng tìm thấy truyện tranh mình muốn dung và dịch vụ trong trang web được cung cấp bởi chủ sở hữu trang web, quyền sở hữu trí tuệ thuộc về trang web đó.
cô vợ nhỏ bé của thiếu gia ác ma